Ξ|Ξ   HIẾU - HỶ ::. NGÀY GIỖ - TƯỞNG NIỆM.
Đăng ngày 14/12/2011
E-mail     Bản in

Nhớ Họa sĩ LƯU CÔNG NHÂN (1929 - 2007)
Họa sĩ Lưu Công Nhân thực sự rời giá vẽ vào chiều 21/7/2007, khép lại một sự nghiệp mỹ thuật ở tuổi 78. Không có điều kiện bay lên Đà Lạt dự tang lễ, tôi ngồi ở Sài Gòn nghĩ về ông như một lực điền trong lĩnh vực hội họa!


Danh họa LƯU CÔNG NHÂN (1929 - 2007)
                         

LỰC ĐIỀN HỘI HỌA LƯU CÔNG NHÂN

Những họa sĩ khác tính tác phẩm bằng số lượng bức tranh, còn Lưu Công Nhân tính tác phẩm bằng số lượng rương tranh. Năm 1996, tôi có ghé thăm họa sĩ tại nhà riêng sau 10 năm ông định cư tại thành phố cao nguyên sương mù, ông chỉ bốn chiếc rương lớn: “Mỗi rương cỡ 1000 bức tranh đấy!”. Vì vậy, tôi ngờ rằng, nếu tính cả cuộc đời sáng tạo thì Lưu Công Nhân vẽ hơn một vạn bức tranh.

Tranh Lưu Công Nhân rất được yêu chuộng trên thị trường. Đã có người xúi tôi cứ mua tranh của ông với giá “hữu nghị” rồi bán lại sẽ có chút tiền lãi. Tôi thật thà bày tỏ ý định “buôn tranh” với họa sĩ Lưu Công Nhân, ông cười khề khề: “Hoặc là tớ tặng không, hoặc là tớ bán với giá chót là 100 đô la Mỹ mỗi bức. Tranh của tớ cái giá nó thế!”. Hầu như họa sĩ Lưu Công Nhân múa cọ mọi thể tài, từ tranh tuyên truyền cho đến tranh tĩnh vật, từ tranh chân dung cho đến tranh khỏa thân. Thế nhưng, ông chỉ chia tác phẩm của mình ra làm hai loaị “tranh nghiêm nghị” và “tranh lả lơi”. Tôi hỏi dựa vào tiêu chí nào để chia. Ông cười rung cả cái kính trên sóng mũi: “Chỗ nào có bóng dáng đàn bà là…lả lơi thôi!”. Dù “nghiêm nghị” hay “lả lơi” thì từng màu từng nét đều phô diễn rõ ràng bút pháp Lưu Công Nhân không lẫn vào đâu được!

 Họa sĩ Lưu Công Nhân từng có một loạt tranh vẽ phố cổ Hội An làm nức lòng người hâm mộ. Minh chứng rõ nhất cho chuyện này là bài thơ “Hội An” của nhà thơ Chế Lan Viên với lời đề tặng trân trọng: “Nhân xem các tranh Lưu Công Nhân vẽ về cao lâu Hội An, tôi tặng riêng anh bài này. Cũng là tấm lòng tôi mến anh và tài năng anh”. Từ năm 2000 đến khi qua đời, họa sĩ Lưu Công Nhân vẽ rất nhiều tranh thiếu nữ và làng quê. Ông thuê hẳn một người mẫu cho mình, mỗi tháng trả lương đúng ngày đàng hoàng. Tôi từng chứng kiến cô người mẫu ấy ngồi trước mặt Lưu Công Nhân với một chiếc áo choàng rất mỏng manh. Tôi đi vòng phía sau lưng ông để nhìn trộm, thì thấy ông đang chăm chút vẽ…đôi bàn tay. Cặp mắt tinh đời của Lưu Công Nhân liếc ngang phát hiện thằng tôi tò mò, bèn giải thích: “Đôi tay cũng có thể nói hết vẽ đẹp và số phận một con người đấy! Chỉ có những họa sĩ bất tài mới sao chép những đường cong giới tính vào tranh một cách sống sượng!”

Dù cô người mẫu được họa sĩ Lưu Công Nhân thuê để lấy cảm hứng vẽ, nhưng ông không bao giờ giấu giếm sự đa tình. Nói về khao khát yêu thương khi đã quá tuổi cổ lai ly, tôi nghĩ hai họa sĩ Hoàng Lập Ngôn và Lưu Công Nhân ngang bằng nhau. Mỗi khi bắt gặp một dáng thục nữ thì cặp mắt hai ông tưng bừng như lễ hội. Mỗi khi hẹn hò với người đẹp thì đôi chân hai ông hào hứng như thanh niên. Và hai ông sẵn sàng khóc hu hu vì…thất tình. Họa sĩ Hoàng Lập Ngôn tán gái bằng cách nào thì tôi không rõ, nhưng tôi biết họa sĩ Lưu Công Nhân có hẳn một lá thư tình viết sẵn. Khi cô đơn, ông lấy lá thư “mẫu” ra, chép lại và gửi cho…hàng chục phụ nữ mà ông quen. Có lần, trong một triển lãm các họa sĩ nữ tại TPHCM, ai cũng khoe mới nhận được thư của Lưu Công Nhân và cuối cùng tất cả té ngửa ra khi biết lá thư người này chỉ khác những người kia ở…cái tên người nhận! Tuy nhiên, không ai giận Lưu Công Nhân, vì trong lá thư ấy không chỉ ngập tràn nhớ nhung mong đợi mà còn không ít dòng bày tỏ quan niệm mỹ thuật của ông, nên người nhận có quyền nâng niu như một quà tặng quý giá!

Đầu năm 2007, họa sĩ Lưu Công Nhân xuống Sài Gòn khám bệnh. Bác sĩ kết luận ông bị ung thư phổi, nhưng người thân giấu thông tin đáng sợ kia, nên ông nói với bạn bè: “Tớ bị tràn dịch màn phổi. Vài tháng sẽ khỏi!”. Dự định lớn nhất của ông là tổ chức hai cuộc triển lãm, một triển lãm tranh khỏa thân và một triển lãm tranh khổ lớn. Tranh khỏa thân của Lưu Công Nhân thì nhiều vô số, còn tranh khổ lớn được ông vẽ bằng ký ức về những ngày kháng chiến, mà bức “Bình dân học vụ” đã hoàn thành có kích thước 3m x 4 m. Tôi tin rồi đây lịch sử mỹ thuật Việt Nam sẽ dành hẳn một chương về họa sĩ Lưu Công Nhân, sau những tên tuổi như Tô Ngọc Vân, Trần Văn Cẩn, Dương Bích Liên, Bùi Xuân Phái, Nguyễn Sáng, Nguyễn Tư Nghiêm…

Họa sĩ Lưu Công Nhân đã qua đời, một tài năng mỹ thuật đã ngừng tay cọ. Có báo đưa tin ông sinh năm 1929 mà cũng có báo đưa tin ông sinh năm 1931. Riêng tôi, có lần tôi bắt gặp ông to tiếng với một người tuổi Dần (1926) và điên tiết kêu lên: “Tớ với y, Dần Thân Tỵ Hợi tứ hành xung. Khắc khẩu lắm, từ nay không chơi với nhau nữa!”. Họa sĩ Lưu Công Nhân phải nắm chắc mình cầm tinh con gì chứ, vì vậy suy ra ông tuổi Tỵ , sinh năm1929!

 

                  

Theo LÊ THIẾU NHƠN


Gửi ý kiến của bạn
(Xin hãy viết chữ có dấu! Xin cảm ơn!)