Ξ|Ξ   GƯƠNG SÁNG ::. HỘI GÁI - DÂU - RỂ LƯU TỘC VN.
Đăng ngày 26/8/2012
E-mail     Bản in

Hoài niệm của Tố Uyên về mối tình với Lưu Quang Vũ
Con chim vành khuyên nhỏ với đôi mắt đen láy khát khao năm xưa, giờ lui về ẩn mình trong ngôi nhà vườn. Sống những ngày tháng đơn độc với những xót đau, nuối tiếc, với vị đắng của những mất còn trong tình yêu, chị ngộ ra rằng "không gì làm cho ta chín chắn bằng nỗi đau khổ lớn".
Nghệ sĩ Tố Uyên.
Nghệ sĩ Tố Uyên.

Trước khi trở thành bé Nga nổi tiếng trong bộ phim Chim vành khuyên, chị đã trải qua một tuổi thơ không bình yên. Mẹ mất sớm, ở cùng với mẹ kế. Trong số những cậu bé hâm mộ Uyên thuở nhỏ có Lưu Quang Vũ, cậu bé nhỏ hơn cô một tuổi, cùng sinh hoạt trong đội văn nghệ của Cung Thiếu nhi Hà Nội. Mối tình ấp ủ từ thuở thiếu thời rồi chớm nở cùng năm tháng. Chị trở thành diễn viên múa, diễn viên điện ảnh nổi tiếng với các vai diễn trong Nổi gió, Biển gọi, Cô Sao, Núi rừng hãy lên tiếng... Vũ đi bộ đội vào lính phòng không ở sân bay Đa Phúc, sớm bộc lộ những năng khiếu nghệ thuật về thơ, kịch. Thư đi, thư về cho nhau, tình yêu của họ thực sự chín muồi vào những tháng ngày ác liệt của cuộc chiến chống Mỹ. Vũ là người đàn ông đắm đuối si mê, tình yêu của anh dồn vào những trang thư tình nồng cháy: "Ngày 31/10/1969. Uyên của anh. Em bảo em sẽ yêu và chiều anh mãi. Anh cũng thế, anh là người sống bằng tình cảm và anh muốn đến bạc tóc rồi, anh vẫn yêu em với tình yêu tươi trẻ, mãnh liệt như hôm nay, em vẫn là người yêu của anh khi đã là người vợ, người mẹ, và là người bà rồi... Nói thật đấy đừng cười nhé... Hôm nay, anh cũng nhận được thư của chị Quỳnh, chị rất tán thành, rất quý chúng mình".

Tố Uyên là nguồn thơ đầu tiên trong đời Lưu Quang Vũ. Những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, những bức thư chan chứa lời yêu đương mãnh liệt, tất cả đã làm nên nguồn năng lượng dồi dào và niềm cảm hứng ngây ngất của một trái tim đang yêu, viết nên những áng thơ tình ngọt ngào còn lại với thời gian: Vườn trong phố, Hơi ấm bàn tay... và Hương cây, in cùng Bằng Việt năm 1968.

Cuối năm 1969, họ làm lễ thành hôn. Khi Uyên đã mang bầu bé Kít, Vũ thường đèo vợ đi làm bằng chiếc xe đạp cà tàng. Anh hay cùng chị ghé vào quán cà phê ngồi nhâm nhi, vừa ngồi ngắm vợ và làm thơ tặng vợ... Thế nhưng, hôn nhân là cơn gió tai quái biết cách thổi tắt ngay cả những ngọn lửa nồng nhiệt nhất. Năm 1972, họ chia tay nhau. Bức thư Vũ viết trước khi họ đi đến quyết định này: "Tố Uyên. Chúng mình không sống với nhau được nữa. Em hãy tha thứ cho anh, vì chính anh cũng chẳng vui sướng gì, lòng anh tan nát, anh khổ lắm. Anh không trách gì em cả. Ngày xưa chúng mình đã yêu nhau, đã gắn bó cuộc đời với nhau và tưởng rằng sẽ gắn bó được mãi mãi. Ngày xưa đẹp là thế, vui là thế, trong trắng là thế. Tại sao mọi việc lại đổ vỡ đến thế này. Tại hai ta hay tại cuộc sống khốn nạn này".

Giờ đây, chị bộc bạch: "Ngày đó tôi còn quá trẻ, non nớt và khờ dại, tôi sống trong một vầng hào quang lấp lánh, tôi đã không biết giữ gìn và trân trọng cái mình có. Làm một người con gái trẻ đẹp và nổi tiếng, cuộc sống cũng mệt mỏi lắm bởi phải gánh chịu bao áp lực, bao thói đời ganh ghét, bao kẻ muốn rắp tâm hại mình. Trong lúc đó, anh Vũ phải chịu đựng quá nhiều phiền muộn và bức bách của cuộc sống. Vũ đang thất nghiệp, cuộc sống vất vưởng không ổn định, cả hai đã không thể thông cảm và chia sẻ. Và thế là tình yêu tan vỡ".

Sau đó là những ngày tháng buồn tủi nhất của chị. Vũ yêu và kết hôn với nữ thi sĩ Xuân Quỳnh, người bạn lớn, người chị lớn của cả hai người. Chị tâm sự: "Cùng chung một khu tập thể, cùng chứng kiến những dấu ấn trong đời riêng của người từng là chồng mình nay đã thuộc về người đàn bà khác, tôi như điên như dại. Tôi ôm con khóc suốt, có lúc cứ nghĩ phải giành lại Vũ một lần nữa". Để vá víu nỗi cô đơn trống trải trong tâm hồn, chị đã lại đi qua những cuộc tình, tất thảy đều chẳng bình an. Chị nói: "Phải mất 2 năm sau tôi mới chuyển đi chỗ khác ở, tách xa hẳn quá khứ đớn đau. Hồi đó, một mình với con thơ, cơ quan không phân cho một mét nhà ở, tôi khủng hoảng và đơn độc kinh khủng. Thế rồi, tôi lại dấn thân, lại yêu và khát khao hạnh phúc và mong muốn được ổn định". Chị thêm một lần làm mẹ nhưng những người đàn ông từng theo đuổi, si mê chị cũng lặng lẽ ra đi... Cuối cùng, rời bỏ phù du, Tố Uyên lại trở về với ngôi nhà có mảnh vườn trong phố, sống giữa những kỷ vật, kỷ niệm và hoài nhớ. Và chị nép vào thơ như một sự cứu rỗi để nuôi giữ ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn trong quãng đời còn lại.

 

Theo An Ninh Thế Giới


Gửi ý kiến của bạn
(Xin hãy viết chữ có dấu! Xin cảm ơn!)