Ξ|Ξ   GƯƠNG SÁNG ::. LƯU TỘC VN VỚI ĐẤT NƯỚC.
Đăng ngày 23/2/2013
E-mail     Bản in

Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Tuyết
Tháng Bảy, căn nhà nhỏ của Mẹ Việt Nam Anh Hùng Phạm Thị Tuyết nằm sâu trong ngõ phố Tây Sơn thêm tấp nập. Trên bàn thờ, nơi có bức ảnh ông Lưu Văn Sìn và ảnh của liệt sĩ Lưu Tất Đạt lúc nào cũng có hoa tươi, hương khói do học sinh của ông Sìn hoặc đồng đội anh Đạt đến tưởng nhớ người thầy, người đồng đội.
 
 
 
 

Mẹ Tuyết lấy ông Lưu Văn Sìn trong thời gian ông theo học hội hoạ ở trường Boza (Trường Cao đẳng Mĩ thuật Đông Dương). Ông là một trong những hoạ sĩ tài ba, có những bức tranh nổi tiếng trong thời kì Cách mạng tháng Tám và những ngày kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược. Hoà bình lập lại ở miền Bắc, các bức tranh của ông được lưu giữ ở Viện Bảo tàng M thuật, Bảo tàng Hải Phòng, Bảo tàng Tây Bắc…

Người con trai duy nhất của ông Sìn, bà Tuyết là Lưu Tất Đạt. Mười lăm tuổi, Lưu Tất Đạt được nghệ sĩ Trần Văn Lắm chọn làm mẫu để dựng tượng Lý Tự Trọng, bởi ông thấy khuôn mặt hiền hoà rắn rỏi, đầy cương nghị của anh phù hợp với nhân vật. Suốt mấy tháng trời, cứ sau giờ học là anh đi bộ đến nhà nghệ sĩ Lắm đứng khoảng 3 tiếng đồng hồ làm mẫu, có khi phải quên đi cái đói để kịp hoàn thành tượng dự Triển lãm Nghệ thuật Thanh niên toàn quốc tháng 12 - 1956.

Bốn năm sau, anh Đạt xung phong vào quân ngũ (dù tiêu chuẩn con một, không phải đi nghĩa vụ). Qua thời kì luyện tập ở Thái Nguyên, anh được chuyển về Hải Phòng, biên chế vào Tiểu đoàn 14 pháo cao xạ thuộc Sư đoàn 312. Sau khi huấn luyện, đơn vị hành quân sang chiến trường Lào để bảo vệ đường tiếp viện từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Trong trận chiến đấu bảo vệ cầu P (Phắc - Pha Luông - Lào) vào sáng 27-2-1966, trận chiến diễn ra ác liệt với nhiều tốp máy bay Mỹ, Sở chỉ huy phân đội của anh bị vùi lấp hết. Phân đội trưởng Nguyễn Ngọc Cúc và anh cùng bị vùi chung một hố. Lúc đầu hai người còn kịp trao đổi gấp gáp đợi người đến cứu. Nhưng tiếng bom lại nổ, đất đá lại tiếp tục vùi, anh Đạt hỏi anh Cúc trong tiếng rung của đất đá:

- Có lẽ anh em mình đành chịu hi sinh ở đây thôi anh ạ… Theo anh, giây phút cuối cùng này phải hô khẩu hiệu gì cho hợp?

- Anh Cúc trả lời trong nghẹt thở.

- Anh không biết Đạt ạ, nhưng có lẽ hô: "Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm. Cuộc kháng chiến chống Mỹ nhất định thắng lợi".

- Vâng ạ! Anh Cúc chỉ kịp nghe tiếng Đạt hô vang xen cùng tiếng nổ của bom đạn: "Đảng cộng sản Việt Nam muôn năm!" rồi cũng mê man bất tỉnh. Sau đó, anh Cúc được đồng đội cứu thoát ra khỏi đống đất đá, còn anh Đạt đã vĩnh viễn ra đi trong thương tiếc của đồng đội. Trong lời kể của của anh Cúc mỗi lần đến thăm mẹ Tuyết, anh Đạt đã đóng góp vào chiến công của đơn vị 500 ngày đêm (1964-1966) bảo vệ hành lang vận chuyển tiếp viện cho chiến trường, được Bác Hồ gửi điện khen và Nhà nước tặng thưởng Tiểu đoàn 14 danh hiệu Đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang.

Lưu Tất Đạt ra trận, bà Tuyết mong tin con hàng ngày. Thật buồn, sáu năm sau, bà nhận được tin con đã hi sinh nơi chiến trận. Những ngày ấy, bà suy sụp hoàn toàn, nhiều lúc tưởng chừng không thể vượt qua nhưng nghị lực của người phụ nữ đã giúp bà vượt lên, bởi ông Sìn lâm bệnh. Bà xin vào công tác tại Cục Quân nhu, Bộ Quốc phòng để ngày ngày đóng gói hàng chuyển vào chiến trường cho những đồng đội của con.

Ông Sìn mắc bệnh thần kinh, không thể sáng tác được tranh như trước. Mỗi khi tỉnh táo, cầm bút vẽ, ông lại than: "Có hai đứa con, đứa bằng xương bằng thịt đã bị giặc Mỹ cướp đi trong chiến tranh, đứa con "tinh thần" tôi cũng không thể làm lại được?

Năm 1983, ông vĩnh viễn ra đi, bà Tuyết còn lại một mình vật lộn với cuộc sống, lấy công việc để nguôi ngoai nỗi nhớ chồng, thương con .

Đến khi Nhà nước ra Pháp lệnh phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng, bà Phạm Thị Tuyết được phong tặng danh hiệu cao quý đợt đầu tiên. Trong đau đớn, bà như thấy "hồi sinh", tự hào về người con trai duy nhất đã anh dũng hi sinh, cho Tổ quốc. Nay tuổi đã già nhưng bà vẫn tham gia Ban chấp hành phụ nữ phường Quang Trung (quận Đống Đa). Bà vinh dự đại diện cho các Bà mẹ Việt Nam anh hùng đứng trên lễ đài cùng các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước tại Quảng trường Ba Đình nhân kỉ niệm 50 năm ngày Quốc khánh (2-9-1995), 50 năm ngày Thương binh, liệt sĩ (27-7-1997). Bà phát biểu: "Tuy tuổi cao, sức yếu, tôi vẫn tâm niệm một điều: Còn sống ngày nào thì cố gắng làm việc có ích cho nước, cho dân, cho thế hệ trẻ, nêu tấm gương tiêu biểu tô thắm hình tượng người mẹ Việt Nam anh hùng, của một dân tộc anh hùng".

Bà Tuyết vẫn cùng Hội phụ nữ cơ sở tham gia hoà giải nhiều vụ việc, dạy bảo các cháu thiếu nhi ở phường. Bà đi cùng đồng đồng đội của con thăm lại Sư đoàn 312 anh hùng, đi nói chuyện giao lưu ở nhiều địa phương… Bà không nhận nhà tình nghĩa do các đơn vị tình nguyện xây dựng, bởi theo bà: "Đất nước còn nghèo, còn nhiều bà mẹ khác khó khăn khi con đã hi sinh hoặc thương tật chưa có nhà để ở"

 

Theo Duy Tường


Gửi ý kiến của bạn
(Xin hãy viết chữ có dấu! Xin cảm ơn!)